Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO TỪ TRÁI TIM - DIỄN GIẢ MIKE GEORGE



 Nghệ thuật Lãnh đạo từ Trái tim

Trong tiêu đề trên có hai từ mà khi nghe nói tới chúng ta sẽ liên tưởng tới những điều khác hẳn nhau – ‘lãnh đạo’ hay ‘nhà lãnh đạo’ thường được liên hệ tới giới công ty, tập đoàn, tổ chức, còn ‘trái tim’ tượng trưng cho thế giới tình cảm và thường có xu thế thiếu vắng trong giới vận hành tổ chức.

Hôm nay chúng ta sẽ thử làm một điều thách thức là thử ghép hai từ này lại với nhau và xem xem chúng có thực sự kết hợp được không. Trong 10 năm gần đây, mối quan tâm về chủ đề lãnh đạo đã tăng lên đáng kể, bởi vì trong giới các tập đoàn, công ty, chúng ta đã thử tìm cách khám phá xem làm cách nào để mọi người có thể làm việc hiệu quả hơn, tích cực hơn, nhưng chưa có gì thực sự hiệu quả và vì thế,  ta lại càng đi sâu tìm hiểu hơn nữa để xem làm cách nào ta có thể đến gần trái tim con người – trái tim của ý thức, nơi khởi phát của nguồn cảm hứng, sức sáng tạo và lòng nhiệt thành. Và ba điều này hầu như còn thiếu vắng trong hầu hết các công ty, tổ chức.

Khi ta nghĩ về lãnh đạo, ta thường nghĩ về nguồn cảm hứng. Khi tôi hỏi những nhà quản lí rằng ai được coi là những nhà lãnh đạo vĩ đại, thì có ba nhân vật thường xuyên xuất hiện - Nelson Mandela, Mohandas Gandhi và Mother Teresa. Nếu bạn nghĩ về ba nhân vật này, bạn sẽ thấy rằng trong cuộc đời của họ, họ đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người, không phải từ đầu óc vĩ đại của họ, mà là từ trái tim. Và mỗi một người lại truyền cảm hứng và làm xúc động lòng người bằng những phẩm chất khác nhau. Với Mandela, một điều khiến ông trở thành nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới là ông đã tha thứ cho những người đã lấy đi của ông tất cả mọi thứ trên đời hồi ông 27 tuổi. Ông đã có thể quay lại với những người đã ruồng bỏ mình và tha thứ cho họ. Tha thứ là yêu thương trong hành động, là nguồn năng lượng của trái tim. Gandhi đi lại, nói năng và hít thở cùng một điều trong cuộc đời mình và để lại một kí ức về điều được gọi là ‘phi bạo lực’. Mẹ Teresa cho đến lúc rời xa cõi đời đã xây dựng được một mạng lưới rộng khắp trên khắp thế giới, để lại một huyền thoại về tình thương. Tất cả những phẩm chất minh họa chân dung các nhà lãnh đạo này – tha thứ, phi bạo lực và tình thương – đều nằm trong trái tim con người.

Đây cũng chính là điểm khác biệt giữa một nhà quản lí và một nhà lãnh đạo. Quản lí là một vị trí, lãnh đạo là một thái độ. Bạn sẽ chỉ xuất hiện như một nhà Lãnh đạo trong lòng mọi người khi họ quyết định rằng sẽ đi theo bạn.


Sai lầm mà nhiều nhà quản lí mắc phải là “Tôi là nhà quản lí và vì thế các anh phải nghe lời tôi.” Họ tin vào địa vị, nhưng quyền lực, sức mạnh không đến từ địa vị, mà đến từ niềm đam mê… và khi nói tới ‘đam mê’, tôi không có ý rằng ta sẽ có được một sớm một chiều. Đôi khi ta lẫn lộn đam mê với cảm xúc hay những điều tương tự. Niềm đam mê đích thực là sự nhiệt tình đến từ trái tim con người.

Những nhà khoa học đã làm thí nghiệm với một chú cá bọt biển. Họ quan sát thấy rằng nếu bạn lọc nó vào một sàng, nó sẽ tan thành hàng ngàn mảnh, nhưng sau đó, chúng lại tụ lại như cũ. Họ quan sát thấy có một nguồn năng lượng tinh tế nào đó đằng sau hiện tượng này và gọi đó là ‘kẻ thu hút lạ mặt’.

Điều y hệt như vậy xảy ra trong cơ chế của tổ chức. Bạn có một người trong nhóm có chức danh nhà quản lí hay lãnh đạo, nhưng trong cơ chế vận hành của nhóm, có thể lại là một người khác sẽ là người mọi người bị thu hút về đó, không phải vì họ biết và làm, mà là vì bản chất con người của họ, vì nhân cách của họ. Điều này trở nên thật quan trọng trong bối cảnh này, bởi tất cả chúng ta đều tỏa ra năng lượng. Chính chất lượng nguồn năng lượng sẽ thu hút mọi người đến với bạn và đây chính cơ chế năng lượng tinh tế của việc lãnh đạo.

Có ba phẩm chất làm nên nghệ thuật lãnh đạo – đó là tầm nhìn, quyết định và tính chính xác. Tầm nhìn là biết rõ ràng ta đang đi về đâu, quyết định đưa ra chất lượng cao và có tính chính xác, chuẩn mực trong tương tác với mọi người. Đảm bảo sao cho đường lối rõ ràng, các quyết định về chất lượng cao và có tính chính xác, chuẩn mực trong tương tác với mọi người chính là nhiệm vụ lãnh đạo.


Chỉ có duy nhất một cách để dẫn dắt đó là dẫn dắt bằng cách trở thành tấm gương. Mỗi chúng ta đều là một nhà lãnh đạo bởi luôn luôn có ai đó quan sát ta, nếu không phải ở công sở, thì là ở nhà, trên đường, trên xe ô tô,.. luôn luôn có người quan sát ta… và sẵn sàng đi theo những ví dụ ta đặt ra. Có ba cấp độ ý thức mà ta cần tới. 

Thứ nhất là ý thức về bản thân – ý thức về chính thái độ, suy nghĩ của mình. Ta rất ý thức về những gì diễn ra quanh ta – ta biết thông qua báo chí, ti vi,.. Thế nhưng, ý thức về bản thân mới thực sự là nền tảng của lãnh đạo.

Thứ hai là ý thức về mọi người… những mối bận tâm, thái độ của họ là gì. Phải chăng ta quá bận bịu với việc này việc nọ hay ta có dành thời gian để ý tới điều này? Giờ đây ta có cả một thế hệ mới lớn, những người có mối quan hệ chủ yếu với công nghệ hơn là với con người. Vậy liệu ta có dành thời gian cho con người, để hiểu họ hay không?

Thứ ba là ý thức về những gì diễn ra quanh ta trong cuộc đời này. Tất cả mọi thứ đều liên hệ với nhau. Ta cắt rừng ở nơi này, mưa đổ xuống ở nơi khác, có tro núi lửa phát ra từ một nơi, giao thông đường không bị gián đoạn ở khắp nơi.

Ba dạng ý thức này sẽ quyết định tầm nhìn, quyết định và quan hệ của ta với mọi người. Mỗi buổi sáng, ta ngồi và phát triển ý thức này và xây dựng một qui trình hoàn chỉnh thông qua thiền định và rồi ta có thể thực hiện được chất lượng năng lượng đó trong suốt cả ngày. Điều này đòi hỏi một kiểu trí tuệ khác. Có trí thông minh lí trí, kiểu thông minh này thì ai cũng biết. Ta cũng biết về trí thông minh cảm xúc – khả năng quản lí cảm xúc của bản thân. Nhưng lại có rất ít người biết về trí thông minh tinh thần. Đó chính là khả năng hợp nhất trong ý thức của ta, những gì diễn ra quanh ta và rằng mọi thứ liên quan đến nhau như thế nào.

Những ai có chỉ số thông minh tinh thần cao sẽ rất rõ ràng về hai điều - mục đích sống, chẳng hạn như họ biết rõ họ sống trên đời này để làm gì, và họ sẽ không bao giờ kinh ngạc về bất cứ thứ gì, không bao giờ bị sốc bất kể chuyện gì xảy ra quanh mình. Họ hoàn toàn vững vàng, không gì lay chuyển nổi. Nếu ta bị sốc hay kinh ngạc, ta sẽ không thể nào hồi đáp lại với tình huống được mà thay vào đó sẽ phản ứng trước tình huống. Khi ta phản ứng, ta sẽ không kiểm soát được. Ta mất đi ý thức về bản thân mình, sự nhạy bén và khả năng tự kiểm soát. Ta sẽ có thể đáp lại khi ta vững vàng, ổn định. Chẳng phải đó là một năng lực hữu dụng đáng có trong đời ư?


Có lẽ điều quan trọng nhất của trí thông minh chính là ‘trực giác’. Trực giác chính là điều kết nối mọi thứ với nhau. Trực giác nghĩa là bạn kết nối với trái tim của bạn. Bạn có bao giờ nói điều mà bạn không biết là mình biết hay không? Tất cả chúng ta đều mang theo những trí tuệ thông thái, nhưng để kết nối được với trí tuệ đó, tôi phải học cách trở nên thật yên lặng, bởi ta không ngừng suy nghĩ và vì thế không thể nghe thấy giọng nói đó được.

Tôi mời các bạn hãy dọn sạch tâm trí mình và xem xem bạn có thể nghe thấy tiếng nói trái tim không….

Mike George

Inner Space chuyển ngữ



Đọc thêm những bài viết khác của tác giả Mike George

CÓ PHẢI THÀNH CÔNG LÀ ‘NHIỀU THÊM NỮA’?

GIẢI PHẪU MỘT CUỘC TRANH CÃI

Phản ứng:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

---------------------------------------------------------------------------------
LỊCH HOẠT ĐỘNG THÁNG 07 - 2017

LAM-GIAU-THE-GIOI-NOI-TAM-THANG-7


---------------------------------------------------------------------------------

Inner Space Map